Trang chủ , serviced apartment for rent
Tự thú của người bán xe
Quảng cáo: Lexington Residence - Báo mua bán, thuê và cho thuê dự án căn hộ Lexington. Bán căn hộ Lexington An Phú giá từ 45- 60 triệu/m2 - Cho thuê căn hộ Lexington An Phú giá từ 1.000usd/tháng đến 2.100usd/tháng, giá rẻ nhất thị trường bất động sản TP Hồ Chí Minh.

Tôi lái xe qua showroom đó hàng trăm bận mà chưa một lần dừng lại. Mỗi khi đi ngang, nhìn những nhân viên bán hàng đứng trước cửa, sơ mi trắng toát dưới nắng, đôi mắt như những con thú săn mồi khiến tôi tự hỏi “Ai là người ghé chân vào nơi ấy?”.

Nhưng hôm nay tôi lái chiếc Dodge Conquest vào chỗ đỗ và cảm thấy những ánh mắt ném về phía mình. Mở cửa, một nhân viên bán xe đã đứng cạnh.

“Đây là Mitsubishi hay Dodge?” anh ta hỏi câu dạo đầu, hòng lấy lòng trước khi vào “công việc”.

“Xe Mitsubishi nhập khẩu bởi Dodge”, tôi trả lời và đế nhanh thêm câu: “Tôi cần gặp ai để xin việc?”.

Thái độ anh ta thay đổi trong tích tắc. Hóa ra tôi không đến mua xe, mà đến giành việc.

“Gặp lễ tân”, anh thì thầm và chuồn thẳng.

Phía trong, lễ tân ngồi ở chiếc bàn hình bán nguyệt.

“Tôi muốn xin việc”.

“Phòng nào?”, cô ta vừa hỏi vừa ngáp.

“Bán hàng”.

“Mới hay cũ?”

“Xe mới”.

Cô đưa mẫu đơn, đặt lên bàn, rút thêm mẫu khác mà tôi trông giống bài trắc nghiệm SAT ở trường trung học. “Điền tất cả vào đây”.

Tôi tới chỗ chiếc ghế đặt cạnh phòng bán hàng. Phía trong căn phòng chia làm hai và những người ở đây trông già, ăn mặc chỉnh tề và có vẻ uy quyền hơn mấy cậu ngoài sân. Họ ngồi trước màn hình máy tính và dường như đang theo dõi các nhân viên.

Nhìn vào tờ đơn, tôi tự hỏi “Mình sắp trở thành nhân viên bán xe?”. Tôi là gã trung niên Mỹ. Một cây bút. Người được mô tả là có giọng nói nhẹ nhàng và kín đáo. Tại sao lại làm nghề nhàm chán nhất xã hội Mỹ?

Câu chuyện bắt đầu từ hai tháng trước, khi tôi tìm việc ở Edmunds, trang thông tin đồ sộ về xe hơi, với hành trang là người chấp bút quyển sách hướng dẫn mua và thuê xe cũ. Tôi hình dung nhiều về sự vương giả của công việc sắp làm. Nhưng biên tập viên Edmunds lại nói.

“Anh nghĩ gì về bản thỏa thuận làm nội gián?”

“Cái gì. Tôi không hiểu?”, câu hỏi làm tôi mất khá lâu để suy đoán.

“Chúng tôi thuê anh làm việc cho Edmunds, rồi anh ra ngoài kia, tìm một chân bán xe trong 3 tháng”, biên tập viên nói.

“Đi bán xe?”, tôi hỏi trong hoang mang.

“Đúng”.

“Ở đâu?”.

“Bất cứ đâu anh tìm được việc. Tôi nghĩ anh nên làm ở ít nhất hai đại lý. Một có sức ép doanh số và công việc lớn. Một thì đỡ hơn. Anh có thể bỏ nơi làm việc đầu với lý do không chịu được sức ép. Như vậy anh dễ kiếm chỗ thứ hai hơn”.

Biên tập viên giải thích rằng Edmunds muốn viết một chuỗi bài mô tả người bán xe với góc nhìn từ bên trong. Những bài báo tư vấn dĩ nhiên cần. Nhưng quan trọng hơn khi đặt vào địa vị người bán, chúng ta sẽ có thứ còn hơn cả thông tin mà kể cả khi phỏng vấn cựu nhân viên bán hàng cũng không thể có.

“Anh nghĩ gì?”, biên tập viên hỏi tôi. “Thú vị chứ?”.

Tôi có thói quen cố hữu ra là hay quyết định trước khi suy nghĩ thấu đáo, và đôi khi nuối tiếc về điều đó. Nhưng giờ tôi đang ở đây, tuổi trung niên và trải qua quá đủ những bồng bột của quá khứ. Chuẩn bị bước vào cuộc phiêu lưu khác là đi bán xe?

“Chắc chắn rồi, tôi sẽ làm”. Một tuần sau Edmunds chấp nhận đơn xin việc.

Mất vài tuần trước khi chính thức làm việc và vài tuần nữa để chuẩn bị cho kế hoạch nội gián. Tôi tổng hợp tin quảng cáo trên báo, toàn những ngôn từ mạnh như: “Cần người bán xe chuyên nghiệp” hay “Bán xe ăn khách với giá gốc”. Chúng làm tôi cảm nhận được sức ép của nghề này.

Một người bạn có văn phòng gần bãi xe. Anh thường ăn trưa cùng các nhân viên bán hàng và nghe họ khoác lác về những mẹo vặt. Một hôm có anh chàng biệt danh “Ông đồng hồ” gia nhập. Anh ta có thể lái xe từ bãi này sang bãi khác mà đồng hồ công-tơ-mét nhảy rất ít.

“Cậu có nghĩ mấy anh chàng này sẵn sàng nói bí mật của họ, nếu biết tôi làm ở Edmunds?”, tôi hỏi người bạn.

“Họ sẽ giết cậu”, anh nói thản nhiên và cười lớn. “Việc họ làm là nhét xác cậu vào cốp xe đối thủ”.

Anh cố gắng làm tôi nhụt chí, đương nhiên rồi, bằng kiểu trả lời không chút đắn đo. Nhưng tôi tự nhủ rằng không thể có chuyện đó. Tôi không tới để làm hại đại lý, không ăn cắp hay phá phách công việc kinh doanh. Tôi chỉ muốn ghi lại những gì ẩn phía sau họ.

Vào ngày cuối cùng trước khi rời văn phòng Edmunds để tìm việc, biên tập viên nhắc nhở: “Khi phỏng vấn, anh đừng tỏ ra hiểu nhiều về xe. Họ không quan tâm đâu. Nếu câu hỏi là tại sao lại muốn tới đây làm việc, hãy trả lời đơn giản là muốn kiếm tiền”.

Cuối tuần tôi đi mua ba chiếc áo sơ-mi trắng và đôi giầy đen. Buổi sáng thứ hai ngồi tổng hợp lại bằng những câu hỏi: Tôi cần thể hiện như thế nào? Tại sao họ lại thuê mình? Nghĩ tới lời khuyên của biên tập viên: “Chỉ nói rằng muốn kiếm tiền”. Lời khuyên tốt, nhưng biết đâu đại lý cần nhiều hơn. Như tôi là ai, từng làm gì?

Lục lại trí nhớ, điểm những sự kiện có liên quan tới nghề bán hàng. Thực sự thì tôi không muốn là kẻ nói dối. Tôi nhớ mình có 3 năm viết lời bình cho băng video dạy làm phim. Lời bình thì có liên quan gì tới chuyện mua bán? Tôi gọi cho người bạn, nhờ anh xác nhận giúp nếu đại lý gọi tới kiểm tra. Không vấn đề gì, anh nói. Tôi cũng từng bán đồ dùng thể thao.

Có tiếng nói phát ra từ phía sau: “Hình như anh muốn làm nhân viên bán xe?”. Người đàn ông mỉm cười, mái tóc cắt tỉa gọn gàng, sơ-mi trắng. Anh giơ tay bắt và để lộ chiếc Rolex vàng.

“Tôi là Dave. Khi nào điền xong mẫu đơn, chúng ta nói chuyện nhé”, anh cười, nhìn tôi kỹ lưỡng và bước đi.

Một anh chàng dễ mến, tôi nghĩ. Dù gì thì mọi thứ cũng không quá tệ. Đúng lúc chuẩn bị cúi xuống viết thì tôi nhìn vào căn phòng với những nhân viên bán hàng già đang ngồi đó. Dave nói gì với họ, rồi tất cả quay ra nhìn tôi.

Đã quá muộn để rút lại quyết định. Tôi cúi xuống và bắt đầu điền vào đơn xin việc.

Mánh xin việc

Đống giấy tờ có phần “trắc nghiệm cá nhân” với 80 câu hỏi “Có hoặc Không”. Không phải kiểu trả lời “Đúng-Sai”. Nhiều câu khá ngây thơ như “Bạn có thích nghe nhạc?”. Nhưng rồi tôi nhận ra đó là cách họ tìm hiểu về ứng viên, chẳng hạn câu 7 là “Bạn thích đi bar?” hoặc “Sau khi đi bar, bạn cảm thấy thoải mái?”.

“Dave bảo nộp cái này cho anh ấy khi xong”, tôi nói với lễ tân. Cô nhấn nút trên điện thoại: “Dave, ra ngoài sảnh chính”. Rồi quay lại chỗ tôi: “Anh ấy sẽ ra ngay”.

Tôi ngồi xuống nhưng Dave không “ra ngay”. Hình như đại lý có thói quen bắt người ta đợi. Sau này tôi nhận ra đó không phải là thói quen vô tình mà là mánh khóe của nhân viên. Họ muốn kiểm soát khách hàng. Nếu chấp nhận ngồi đợi, có nghĩa khách ở thế yếu. Dĩ nhiên chiêu thức này áp dụng với cả người xin việc.

Trong lúc chờ tôi cố tỏ ra là ứng viên tiềm năng – ít nhất là có vẻ vậy. Ánh mắt háo hức và đầy thèm muốn. Dáng đứng mạnh mẽ, luôn sẵn sàng như chân mở rộng, tay chống nạnh, sơ-mi trắng cà-vạt. Tóc bóng mượt hất sau.

“Chào, anh thế nào”, người đàn ông vừa gật đầu với tôi vừa bước đi. Một phát hiện nảy ra trong đầu. Hóa ra Dave bắt tôi đợi lâu vậy là có lý do. Anh ta muốn quan sát thật kỹ trước khi phỏng vấn. Nếu Dave muốn kiểm tra sự tự tin thì không có câu trả lời nào tốt hơn là chủ động. Tôi tới lễ tân, yêu cầu cho gặp anh ta lần nữa. Lần này Dave có mặt ngay tức khắc và cả hai vào phòng.

Ánh mắt Dave có phần lơ đãng. Tôi cố gắng tìm phản ứng phù hợp. Dave lướt qua đơn và thể hiện sự không hài lòng.

“Anh chưa từng bán xe?”.

“Vâng”.

“Sao lại muốn làm việc ở đây?”.

Câu trả lời có ngay trong đầu: “Tôi mê xe”. Bất cứ lúc nào tôi cũng có thể nói về xe, nó làm việc ra sao, khiến mọi người thấy thú vị thế nào và trang bị gì hấp dẫn. Nhưng rồi nhớ tới lời dặn của biên tập viên, tôi cười mỉm và cố gắng nói bằng giọng rành rẽ nhất:

“Tôi muốn kiếm tiền”.

Nét mặt Dave giãn ra, tỏ vẻ hài lòng và mãn nguyện như vừa nói đúng mật khẩu vào câu lạc bộ không dành cho số đông. Anh ta hỏi về sở trường sở đoản nhưng với thái độ không mấy quan tâm. Đơn giản bởi tôi nói đúng điều muốn nghe. Rõ ràng Dave hài lòng và tôi cũng có thiện cảm.

Bỗng Dave đưa chiếc bút bi, loại có nhựa trong suốt: “Anh muốn bán xe? Vậy trước hết hãy bán chiếc bút này cho tôi”.

Nhiều năm trước tôi có đọc vài quyển hướng dẫn nên nhớ cách bán sản phẩm mà không cần hiểu nó. Đây là cơ hội thể hiện.

Cầm chiếc bút, tôi ngừng một chút rồi cất giọng chậm rãi: “Này Dave, anh xin tôi lời khuyên về bút, anh may mắn rồi đó bởi tôi hiểu nó như lòng bàn tay, mọi thứ từ tính năng cũng như ưu điểm của dòng sản phẩm hiện đại này. Nắp của nó có thể cài vào đầu kia nên không sợ mất. Cảm giác cầm rất dễ chịu và do trong suốt nên luôn biết lượng mực còn lại bao nhiêu, không sợ hết đúng lúc cần…”

Tôi giữ cái giọng đó trong vài phút. Rồi đặt bút trước mặt Dave, giữ ánh mắt kiên định với hy vọng tạo thiện cảm.

Anh ta lấy chiếc bút, rồi nói: “Ổn rồi, rất tốt”. Suy nghĩ một lát, Dave cất giọng: “Tôi quay lại ngay”.

Nhưng Dave không quay lại. Tôi ngồi đó chờ ít nhất 15 phút cho tới khi người đàn ông khác bất ngờ xuất hiện và lên tiếng tự giới thiệu. Anh tên Michael và là người gặp tôi trước đó. Dáng vẻ và phong cách vô cùng lịch duyệt. Michael không hỏi gì về tôi, thay vào đó là nói tới cách vận hành đại lý. Tôi sẽ gia nhập nhóm có 6 nhân viên mà anh là trợ lý trưởng phòng bán hàng. Mất một tuần đào tạo.

“Bán xe không khó. Thậm chí rất dễ. Vần đề là cái này”, anh gõ gõ vào trán.

Dĩ nhiên tôi dùng chiêu giống với Dave khi nhấn mạnh rằng: “Tôi muốn kiếm tiền”. Đó hầu như đã là thần chú.

“Ồ, ở đây anh có thể kiếm tiền”, Michael quả quyết và cười mỉm, hạ giọng thì thầm như đang tiết lộ bí mật. “Tháng đầu tiên một Green Peas có thể kiếm 3.000-4.000 USD. Vài người thậm chí còn đạt danh hiệu nhân viên xuất sắc”.

“Green Peas” là cách gọi dành cho nhân viên mới. Người bạn từng bán xe trước đây nói với tôi. Sắp tới, thuật ngữ này còn xuất hiện nhiều hơn.

Michael vừa chào tạm biệt vừa nói có người muốn gặp tôi. Nhưng chợt quay lại nói với giọng nhỏ nhẹ: “Anh không rắc rối gì về bằng lái chứ”. Tôi trả lời “Không”.

Mười lăm phút chờ đợi nữa trôi qua, một phụ nữ trẻ tên Rosa từ phòng nhân sự tới. Lần này Rosa dẫn tôi sang phòng nhỏ, nơi đang chiếu đoạn phim về công ty. Các nhân viên nói về việc họ kiếm được bao nhiêu và yêu nghề thế nào. Đoạn băng kết thúc là lúc Rosa mang bài test trong đó có câu hỏi “Bạn cảm thấy gì khi tới bar”. Các lựa chọn là: “Thích thú, cố gắng chấp nhận và không thể chịu được”.

“Không chịu đựng được. Vậy là không tốt ư?” tôi thắc mắc.

“Ồ không, không” cô trấn an. “Nó có nghĩa anh muốn có kết quả ngay bây giờ”, cô nói và búng ngon tay vào nhau.

Rosa giải thích về lịch làm việc. Thời gian 50-60 tiếng mỗi tuần, nhiều ca làm đêm hoặc cuối tuần. Ngoài ra còn có khái niệm “8 bước bán xe”. Những thứ này dường như thích hợp với người hay đi bar.

Rồi cô dội cho tôi một quả bom. “Tổng giám đốc sẽ phỏng vấn. Nhưng anh ấy đã nghe cuộc nói chuyện và thực sự thích anh”.

Ông ta nghe tôi nói chuyện? Điều này dường như xác nhận tin đồn rằng phòng bán hàng của các đại lý thường có máy nghe trộm. Nhưng sau này tôi phát hiện ra họ không nghe trộm mà chỉ sử dụng chức năng bộ đàm của điện thoại để theo dõi.

Tôi ở đại lý 3 tiếng đồng hồ, đã đến lúc phải đi. Rosa nói rằng cần phải làm nốt xét nghiệm chất gây nghiện để lập hồ sơ. Song cô dừng lại, nhìn tôi như đang chờ đợi câu trả lời.

“Còn bất cứ điều gì anh muốn tôi biết không?”.

“Điều gì?”, tôi hỏi.

“Thỉnh thoảng có vài người không muốn kiểm tra nhân thân”, Rosa nói.

“Ồ, tôi trong sạch”.

“Tôi sẽ gọi lại trong vài ngày tới. Nếu mọi thứ tốt đẹp thì anh sẽ nhận chứng chỉ bán hàng”, Rosa kết luận.

Đó là câu trả lời để rời khỏi đại lý. Tôi về nhà, nhớ lại những gì đã xảy ra và tổng kết: Để bán xe, trước hết hãy biết bán bút bi, bằng lái sạch và không có tiền sử nghiện.

Lúc đó tôi nhủ thầm rằng chắc chỉ ngày hôm sau sẽ nhận điện của Rosa. Nhưng rồi cô không gọi và cũng không trả lời.

Qua vài ngày, tôi đi xin việc nơi khác. Ở một đại lý bán ôtô sang của Nhật, anh chàng quản lý tên Sid nhìn hồ sơ.

“Anh chưa có chút kinh nghiệm nào à?”.

Tôi lại dùng câu thần chú:

“Không, nhưng tôi muốn kiềm tiền”.

“Thật chứ. Anh muốn kiếm bao nhiêu?”.

Tôi nhớ Michael nói rằng có thể được 3.000-4.000 USD tháng đầu tiên. Vì thế tôi lặp lại câu đó cho Sid.

Anh ta cười toáng: “Ở đây có người hưởng 20.000 đến 25.000 USD mỗi tháng đấy”.

“Anh đùa à”.

“Không. Chàng trai, ở đây có những phi vụ lớn”.

Sid tiếp tục nhìn hồ sơ của tôi như thể anh ta bỏ sót điều gì. “Vậy anh chưa có chút kinh nghiệm nào à”, anh ta lặp lại.

Không, tôi tự nhận lần thứ hai, không kinh nghiệm gì.

Rất tiếc. Anh ta nói không thể nhận tới khi tôi có kinh nghiệm. Sid bảo rằng xử lý vấn đề với khách còn quan trọng hơn bán xe. Tôi hồ hởi nói đó chính là điều mình có mặt ở đây. Tôi có thể xử lý tốt mọi chuyện của khách.

Chẳng có ích gì với sự lạnh lùng của Sid. “Xin lỗi anh bạn à. Trước hết phải chứng minh đã. Chỉ có nói mồm thì không đủ. Anh cần thực tế hơn trước khi làm ở đây”, Sid trả lại hồ sơ rồi bước đi.

Tới ngày hôm sau tôi lại có cơ hội phỏng vấn ở một đại lý xe Mỹ. Ở đây khác hẳn đại lý xe Nhật. Nhân viên trẻ trung, đầu bóng mượt, cổ đeo cà vạt lụa đắt tiền và đồng hồ vàng.

Tôi bắt tay người có mái tóc vuốt ngược và chòm râu đỏm dáng tên Jim. Chúng tôi ngồi ở phòng bán hàng và anh ta nói liên hồi về những phi vụ to lớn. Rằng đại lý này nằm ở vị trí đắc địa của Auto Mall. Auto Mall lại sầm uất nhất vùng. Rồi vùng này sầm uất nhất nước Mỹ. Cuối cùng là nước Mỹ sầm uất nhất thế giới. Vì thế cuộc sống thật tươi đẹp và mọi người kiếm tiền dễ như trở bàn tay.

Jim hỏi tôi những câu như làm thế nào để làm chủ tình huống. Muốn bán thì phải làm những gì. Tôi nói rằng cách tốt nhất để đạt được thỏa thuận với khách là lập đi lập lại nhiều lần. Anh ta thích điều đó. Sau những cái gật gù, anh ta không làm tôi ngạc nhiên khi nói sẽ tới đề nghị sếp vào nói chuyện.

Một lúc sau (không chờ lâu như các cuộc phỏng vấn khác), Stan bước vào. Anh ta kể vừa tuyên bố với nhân viên rằng nếu bán 2 xe nữa tính đến 6 giờ tối thì tất cả ra ngoài ăn pizza và uống bia.

Tôi nói rằng Stan chẳng hình dung ra sao tôi lại ở đây. Tôi không gợi cho anh ta chút cảm giác nào mình là người bán hàng. Nhưng càng nói thì anh lại càng động viên. Cuối cùng Stan hỏi “Anh chơi thể thao chứ?”. Tôi trả lời mình là tay golf khá cừ, handicap khoảng 12 và biết rằng nếu làm nghề này thì kỹ năng có thể giảm đi.

“Ồ không. Anh chơi nhiều hơn ấy chứ. Sáng chơi và chiều tới làm việc. Nhưng tôi hỏi điều đó để muốn thấy mặt mạnh ở anh”, Stan nói.

Tôi hiểu rằng sắp đến cuộc phỏng vấn thứ ba nên không ngạc nhiên khi Craig bước vào, nói trước khi trở thành nhân viên bán xe anh là thày giáo. Đúng là anh ta có dáng nhà giáo – thân thiện và thông minh.

“Bán xe thực sự là công việc khó khăn. Điểm quan trọng nhất là anh mất nhiều bạn. Không phải họ kỳ thị mà do lúc họ rảnh thì anh bận, còn khi anh rảnh thì họ bận. Vì thế hãy làm quen với các bạn mới”, Craig giảng giải.

Tôi nghĩ về những người ăn pizza và uống bia sau khi bán thêm 2 xe. Họ có thể làm bạn mới của mình?

Craig hỏi bản thân tôi thấy như thế nào. Nhưng thực ra anh đang cố nói thực tế của nghề này. Tôi có thể chỉ thành công ở 20% giao dịch, 80% còn lại là hỏng ăn. Anh hỏi rằng làm thế nào để đưa ra lời từ chối. Tôi đùa “nếu anh biết vợ tôi thì mới hiểu tại sao tôi là chuyên gia từ chối”. Craig cười: “Nhạy cảm luôn rất quan trọng”.

Tôi lại ngồi một mình trong khi 3 người đứng ngoài bàn tán. Có thể nghe thấy họ nói: “Anh chàng này ổn đó chứ”. Người khác đồng ý. Craig quay lại và bảo muốn có bản xét nghiệm chất gây nghiện cũng như hồ sơ cá nhân. Nếu mọi thứ ổn thì tôi có thể đi làm trong 10 ngày tới.

Ra khỏi showroom, tôi thấy mình ở vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Có thực sự tôi muốn làm việc với anh chàng láu cá Jim, người phỏng vấn đầu tiên hay không? Hay tôi nên là gã nhân viên tốt ở đại lý bán xe Mỹ. Về điểm này thì tôi lại vướng phải ý nghĩ rằng mình cũng láu cá chẳng kém. Bởi chỉ một tháng nữa tôi phải rời đi để xin việc chỗ khác. Tôi cũng không nghĩ ra được cảnh xin thôi việc ở đại lý bán xe Nhật thế nào.

Tôi quyết định gọi đến đại lý đầu tiên. Lần thứ 20. Rút kinh nghiệm không nói tên. Chỉ bảo có hẹn với Rosa. Một lúc lâu thì “cô nhân sự” cũng nhấc máy.

“Ồ. Vâng”, Rosa trả lời với giọng phấn khởi mà không hề nhắc tới lý do không gọi cho tôi. “Sáng thứ hai này anh tới nhận chứng chỉ nhé, sau khi chúng tôi kiểm tra xong hồ sơ”.

Tôi đã thành người bán xe? Sáng thứ hai Rosa đưa một tờ giấy bảo mang tới văn phòng quản lý xe DMV. Đầu tiên phải lấy dấu vân tay ở phòng cảnh sát địa phương bởi ở đó mới có máy chuyên dụng. Đợi mất 3 tiếng trước khi vào căn phòng nóng nực. Nhân viên trẻ lăn tay trên một tấm kính và bảo dấu vân tay sẽ được gửi qua mạng tới Phòng tư pháp. Ở DMV mất thêm khoảng thời gian chờ dằng dặc nữa, do máy tính hỏng. Cuối cùng tôi bước tới cửa kính, trả 56 USD và chụp ảnh. Một lúc sau nhận chứng chỉ: “Nhân viên bán xe thử việc” có gắn ảnh.

Đã thành nhân viên bán xe nên tôi quyết định thử nghề mới bằng cách nói qua tấm kính với nhân viên DMV: “Tôi vừa mới lấy chứng chỉ. Cô nên tới đại lý để tôi bán cho một chiếc”.

“Xin lỗi, tôi vừa mua chiếc Toyota mới mất rồi”, cô nói.

Những lời từ chối bắt đầu đến với anh chàng “Green Peas”.

Từ khóa: Tự thú của người bán xe
Quảng cáo: Cung cấp dịch vụ văn phòng cho thuê với đội ngũ nhân sự giàu kinh nghiệm, làm việc theo quy trình chuyên nghiệp, hiệu quả, khả năng cung cấp thông tin một cách chính xác và nhanh nhất. dồi dào về số lượng, đa dạng về diện tích, giá cả.?
- Tìm kiếm văn phòng cho thuê quận 1 từ 15 - 20usd/m2.
- Tìm kiếm văn phòng cho thuê quận 3 từ 12 - 18usd/m2.
- Tìm kiếm văn phòng cho thuê quận phú nhuận từ 10 - 17usd/m2.
Đảm bảo đáp ứng yêu cầu hoạt động khách hàng với mức chi phí phù hợp nhất! Truy cập: atareal.com
Bình luận
Xem bài viết khác
Căn hộ Dragon hội tụ tinh hoa trong lòng dự án chung cư Topaz Elite Lựa chọn một không gian sống chuẩn quốc tế ngay tại Imperia Garden Marina Hill phát triển với mô hình sinh thái Go Green & Go Organic CĐT Housinco 35 đã thành công triển khai dự án Housinco Phùng Khoang Từ khu đô thị Vạn Phúc dẽ dàng kết nối thuận lợi với trung tâm TP.HCM. TNR Goldmark City bố trí phòng sinh hoạt cộng đồng dành riêng cho cư dân Doanh nghiệp bất động sản nắm cơ hội bung hàng căn hộ Park Riverside Với dự án FLC The Coastal Hill thì vị trí luôn là yếu tố hàng đầu Anland Complex là một trong những dự án đang sốt nhất khu vực phía Tây Căn hộ Roman Plaza sẽ trở thành tổ ấm đầy lý tưởng cho cư dân

Xem Nhiều
Quảng cáo: Giá cả thị trường cho thuê văn phòng quận 1 năm 2017.